Bitter Pain Chap 1

Bitter Pain Chap 1

Chap 1

Motif cũ, khi bạn yêu người bạn thân của mình nhưng người bạn ấy lại phải lòng người khác, phải làm thao đây??

Ahihi, bấm vào em đi nạ~

Advertisements
Lạc Phách Kim Chủ Nan Thụ Ký

Lạc Phách Kim Chủ Nan Thụ Ký

Chương 5

Thiệu Thịnh Dương ngủ không sâu, một chút gió thổi cỏ lay cũng khiến hắn thức dậy. Thế nhưng buổi tối hôm ấy, hắn ngược lại ngủ được như hôn mê, mơ thấy rất nhiều mộng đẹp, tuy rằng không nhớ rõ nội dung trong giấc mơ, nhưng dường như có liên quan đến việc báo đại thù. Sáng ngày thứ hai khi hắn vừa mở mắt, tinh thần tốt gấp trăm lần.

 

Theo bản năng hắn sờ sờ bên người. Trên giường trống rỗng. Thiệu Thịnh Dương suy nghĩ nửa ngày, mới nhớ tối hôm qua dường như đã một cước đạp Hạ Bân xuống giường. Một cước đạp kia làm hắn tinh thần sảng khoái, nhưng bây giờ mơ hồ lại có chút hối hận. Có phải hắn ra tay quá nặng không? Hắn chỉ muốn cho Hạ Bân nếm thử chút mùi vị chịu tội, chứ không muốn nháo chết người a…

 

“Hạ Bân?” Hắn gọi.

 

Trong một góc gian phòng  truyền đến một tiếng trả lời yếu ớt. Thiệu Thịnh Dương bò lên, thấy Hạ Bân đang ngồi ở trên ghế sa lon, cúi đầu ủ rũ, trên người hắn khoác một chiếc áo vét, nút buộc bị túm rơi mất. Hạ Bân đầu tóc rối bù, đôi môi bị hắn cắn sưng lên, cả người không cần nói cũng biết có bao nhiêu thảm.

 

Thấy Thiệu Thịnh Dương đã tỉnh, Hạ Bân liền đứng lên, kết quả hai chân như nhũn ra, lảo đảo một cái. Thiệu Thịnh Dương lanh tay lẹ mắt, từ trên giường nhảy lên đỡ hắn. Hai người mắt nhìn nhau, trong mắt Hạ Bân hiện lên vẻ kinh ngạc, hắn căn bản không nghĩ tới Thiệu Thịnh Dương sẽ xuất thủ giúp hắn.

 

Thiệu Thịnh Dương giật mình đẩy Hạ Bân ra.

 

Hạ Bân gãi đầu một cái, ánh mắt chuyển đến trên thảm trải nền, căn bản không dám nhìn Thiệu Thịnh Dương.

 

Hai người không nói gì, bầu không khí nhất thời có chút lúng túng.

 

Hạ Bân muốn đi, nhưng Thiệu Thịnh Dương đang chắn ở trước mặt hắn, làm hắn căn bản không có đường để đi. Hắn vò góc viền áo vét, nặn ra một nụ cười miễn cưỡng: “Y phục này là tôi mượn của người ta, lần này xong rồi, hắn nhất định mắng tôi chết.”

 

Thiệu Thịnh Dương hừ mũi một tiếng.”Tôi đền cậu một cái là được rồi.”

 

Hạ Bân nói: “Tôi… Tôi nên về nhà.”

 

“Cậu nên dọn tới đây. Lẽ nào cậu ngại điều kiện ở đây không tốt?”

 

“Không phải không phải. Nhưng tôi còn phải đi làm.”

 

“Cậu đã bị bao dưỡng, lại đi làm cái gì.” Thiệu Thịnh Dương cảm thấy buồn cười.

 

Hạ Bân ảo não nhíu nhíu mày. Tối hôm qua phát sinh chuyện này đó, hắn không có chút cảm giác thực tế nào, tất cả cứ như một giấc mộng. Mãi đến khi nhìn thấy tấm chi phiếu trên bàn làm việc kia (còn có chiếc bút máy đã xuyên qua hắn ở dưới sàn nhà), hắn mới cảm giác được mình không còn là người tự do.

 

Thiệu Thịnh Dương nghĩ là hắn muốn đổi ý, nói: “Nếu cậu muốn hối hận thì quên đi. Tôi sẽ coi như không có chuyện này, sau này chúng ta ai đi đường nấy. Chuyện tối hôm qua… Tôi viết cho cậu một tấm phiếu, liền xong…” Hắn dừng một chút, khóe miệng cong lên, “Coi như là phiêu tư (phí XXOO).”

 

Hắn cầm tấm chi phiếu trên, làm bộ như muốn xé. Hạ Bân vội vàng ngăn cản hắn: “Không cần xé, tôi không hối hận. Tôi chính là… Không quen. Tôi… Tôi phải về nhà một chuyến. Tôi giờ đang thuê chung nhà với người ta, cũng không thể không nói một tiếng mà đi.”

 

Thiệu Thịnh Dương suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng nên vậy. Hắn là bao dưỡng, cũng không phải giam cầm phi pháp. Hắn nhấc cằm Hạ Bân: “Vậy để tôi đưa cậu trở về.”

 

“Không cần, tôi đi tàu ngầm là được rồi.”

 

“Làm sao? Không hoan nghênh tôi?”

 

“… Tôi nào dám.”

 

Coi như Hạ Bân từ chối, Thiệu Thịnh Dương chỉ cần gọi một cú điện thoại cho Chu Triết, là có thể biết địa chỉ của hắn. Hạ Bân cũng không phải sợ Thiệu Thịnh Dương biết chỗ ở của hắn, chỉ là phòng hắn thuê rất cũ kỹ, nói là ổ chó cũng không quá đáng, Thiệu Thịnh Dương mà thấy tránh không được sẽ châm chọc khiêu khích một phen.

 

Hạ Bân cảm thấy chính mình coi như đã rèn luyện ra da mặt còn dày hơn tường, người khác có châm chọc hắn ra sao, hắn cũng không thèm để ý. Nhưng những lời nói tương tự từ trong miệng Thiệu Thịnh Dương nói ra, hắn đặc biệt cảm thấy trong lòng khó chịu.

 

Thiệu Thịnh Dương cương quyết nói: “Tôi đưa cậu đi.”

 

Hạ Bân biết mình không có trong lượng gì, chỉ có thể buồn buồn đáp một tiếng.

 

Thiệu Thịnh Dương cởi áo ngủ ra, mặc quần áo vào, cũng không kiêng kị mà trực tiếp lõa thể trước mặt Hạ Bân. Trước kia hắn là đồ chơi trong tay Hạ Bân, làm gì có chỗ để mà xấu hổ, Hạ Bân nói hắn thoát, hắn trong mười giây phải thoát không còn một mống, chậm một giây là bị đánh. Hiện tại hắn là kim chủ của Hạ Bân, cũng không có gì phải căng thẳng, thích nhìn liền nhìn. Nói nữa, trên người hắn có chỗ nào Hạ Bân chưa từng thấy? Hà tất phải này nọ.

 

Thiệu Thịnh Dương cùng Hạ Bân cùng đi xuống lầu. Lần này Thiệu Thịnh Dương đến Hi Hoành thị không chỉ là vì tìm Hạ Bân, cũng là vì chuẩn bị cho một bộ phim. Hắn không lái xe, vì vậy ở trước cửa nhà hàng gọi taxi.

 

Sau khi lên xe, Thiệu Thịnh Dương đeo kính râm lên. Bây giờ hắn đường đường là ảnh đế, đi trên đường thỉnh thoảng lại bị nhận ra, chạy theo muốn chụp ảnh, kí tên. Thiệu Thịnh Dương sợ phiền phức, thẳng thắn hạ thấp một chút. Nếu là lúc trước, Thiệu Thịnh Dương không có tiếng tăm gì, đi ở trên đường không ai biết hắn, ngược lại là tổng giám đốc Hạ phải mang kính râm, phòng ngừa bị phóng viên nhận ra.

 

Xe taxi dừng lại trước cửa tiểu khu của Hạ Bân. Tiểu khu tương đối cũ kỹ, trị an cũng không quá tốt, cứ hai ba hôm lại phát sinh trộm cắp xe đạp, đồ đạc. Cột đèn đường tử thượng dán vào đồn công an nhắc nhở cư dân phòng hỏa, chống trộm, phòng bán hàng đa cấp, truyền đơn. Sáng sớm Lưu cẩu lão thái thái đứng  bên đèn đường ngáp, lão thái thái định phóng thích bản thân bên đối diện đèn đường.

(Lão thái thái tính đi xả nước =)) )

 

Hạ Bân vội lôi kéo Thiệu Thịnh Dương nhanh chóng rời đi. Thiệu Thịnh Dương không biết có chuyện gì, Hạ Bân nhỏ giọng giải thích: “Lão thái thái kia rất hung dữ, một lời không hợp liền tới cưỡng dâm chân người ta.”

 

Thiệu Thịnh Dương lộ ra nụ cười không rõ hàm xúc : “So với cậu trước kia ngược lại thật giống, từ sáng đến tối động dục.”

 

Hạ Bân lúng túng ho khan hai tiếng, không đề cập tới lão thái thái nữa.

 

Lên lầu, Hạ Bân lấy ra chìa khóa mở cửa. Vừa vào cửa hắn liền sợ đến lùi lại ba bước, sau gáy va vào sống mũi Thiệu Thịnh Dương. Thiệu Thịnh Dương kêu “Ôi” một tiếng, vừa định nói “Tiểu tử cậu cố ý”, vừa nhìn tình hình trong phòng, cũng sợ đến suýt chút nữa quỳ.

 

Trong phòng ngồi ba người, làm cho phòng khách vốn không rộng rãi lại càng trở nên nhỏ hẹp. Bạn cùng phòng của Hạ Bân, Kiều Minh Dịch ngồi ở trên ghế, hai tay đắp đầu gối, rất giống học sinh tiểu học bị giáo viên gọi tới phòng quở trách. Ngồi đối diện hắn là hai người cảnh sát, một già một trẻ, cảnh sát trẻ tuổi cầm một chiếc bút ghi âm.

 

Hạ Bân bật thốt lên: “Ta kháo! Kiều Minh Dịch, cậu bị điều tra đồng hồ nước ? !”

 

Kiều Minh Dịch nhảy dựng lên, chỉ vào Hạ Bân, kích động hướng hai người cảnh sát nói: “Chính là hắn! Chú cảnh sát! A không đồng chí cảnh sát! Hắn chính là bạn cùng phòng của tôi Hạ Bân!”

 

Tiếp hắn quay sang Hạ Bân: “Điều tra đồng hồ nước cái gì! Còn không phải là vì cậu!”

 

Hạ Bân kinh hoảng nghĩ: Này là cái gì? Lẽ nào Kiều Minh Dịch phát hiện mình lén lút dùng hoàng võng trong máy vi tính của hắn nên tố cáo mình a?

 

Hai người cảnh sát hướng Hạ Bân đi tới, cúi chào, đưa cho hắn xem chứng minh cảnh sát. Hạ Bân sợ đến nhũn hết tay chân, hắn cảm giác một giây sau đồng chí cảnh sát sẽ còng tay đem hắn giải đi.

 

“Cậu chính là Hạ Bân?” Cảnh sát trẻ tuổi hỏi.

 

“Đúng… Đúng thế.”

 

“Bạn cùng phòng của cậu, Kiều tiên sinh nghi ngờ cậu bị ổ điểm bán hàng đa cấp lừa đi, cho nên báo cảnh sát. Cậu cũng biết, chỗ chúng ta là đội khai triển hành động đả kích bán hàng đa cấp chuyên nghiệp gần nhất, liền cử chúng ta qua hỏi một chút.”

 

Hạ Bân bỗng nhiên tỉnh ngộ. Hôm qua Kiều Minh Dịch có nói nếu như buổi tối hắn không trở lại liền báo cảnh sát, kết quả hắn đem việc này quên mất. Không nghĩ tới tiểu tử này nói là làm, cư nhiên thật sự báo cảnh sát!

 

Hắn vội vàng hướng đồng chí dân cảnh giải thích, hắn không phải là bị lừa gạt đi bán hàng đa cấp, chỉ là đi phỏng vấn ở chỗ bạn cũ mà thôi, bởi lão bằng hữu lâu không gặp nên kích động, buổi tối huyên náo muộn liền trực tiếp ngủ ở bên ngoài, quên nói cho Kiều Minh Dịch. Kiều Minh Dịch chuyện bé xé ra to, thật sự cho rằng hắn luân hãm vào đội bán hàng đa cấp.

 

Cảnh sát lớn tuổi hỏi hắn nhiều lần, từng bước dụ dỗ: “Có phải cậu bị đám bán hàng đa cấp lừa gạt hoặc uy hiếp, không dám nói ra chân tướng? Nhưng cậu không cần sợ hãi, chúng tôi sẽ giúp cậu.”

 

Hạ Bân chỉ tay lên trời phát thệ hắn thật sự không bị đội bán hàng đa cấp lừa gạt, tất cả đều là thần kinh của Kiều Minh Dịch quá nhạy cảm, đối phương lúc này mới tin tưởng. Hai người cảnh sát đem Kiều Minh Dịch giáo dục chỉnh đốn một hồi, để hắn sau này không lãng phí tài lực cảnh sát nữa. Kiều Minh Dịch bị nói tới mặt đỏ mang tai, quả thực không ngóc đầu lên được. Hạ Bân mặt cũng đỏ, bất quá là liều mạng nín cười làm đỏ.

 

Cuối cùng, cảnh sát rốt cục buông tha Kiều Minh Dịch. Hai người căn dặn Hạ Bân chú ý an toàn nhân thân, tiếp một trước một sau rời đi. Lúc đi qua Thiệu Thịnh Dương, vị dân cảnh lớn tuổi nhìn hắn chằm chằm một hồi, nói: “Vị đồng chí này trông thật quen mắt. Có thể đưa cứng minh thư nhìn một chút không?”

 

Thiệu Thịnh Dương sững sờ: “Không mang. Đặt ở quán rượu.”

 

“Bỏ kính râm xuống tôi xem một chút.”

 

“…Chú coi tôi là tội phạm truy nã sao?”

 

Vị dân cảnh trẻ tuổi cũng nhìn chằm chằm Thiệu Thịnh Dương một hồi, đột nhiên vỗ vai lão dân cảnh: ” Lão Lý ta nhớ ra rồi! Hắn không phải là diễn viên rất hot gần đây à?!!! Anh tên gì? Thiệu Dương Dương? Bạn gái của tôi cực kỳ thích anh!”

 

“Là Thiệu Thịnh Dương.” Thiệu ảnh đế lễ phép nhắc nhở.

 

“Úc!” Lão dân cảnh vỗ đầu một cái, “Khó trách ta cảm thấy được nhìn thật quen mắt. Mỗi ngày đều thấy cậu trên chai đồ uống.”

 

Gần đây Thiệu Thịnh Dương có làm quảng cáo cho một hãng đồ uống, trên thân bình nhãn mác đều in ảnh chân dung suất khí của hắn, muốn nhìn không quen mắt cũng khó.

 

Vị dân cảnh trẻ tuổi cảm khái: “Oa! Không nghĩ tới đi một chuyến cư nhiên lại tình cờ gặp đại minh tinh! Tuy rằng chưa bắt được đội bán hàng đa cấp, nhưng chuyến này thực sự đáng giá!”

 

Lão dân cảnh thì lại bình tĩnh nhiều: “Cậu là người quen của hai người họ?”

 

Thiệu Thịnh Dương lộ ra nụ cười chiêu bài của hắn, đột xuất đến hai vị cảnh sát nhân dân không mở mắt nổi: “Đúng, tôi là bằng hữu của Hạ Bân. Lần này vừa vặn đến Hi Hoành thị đến làm việc, liền thuận tiện tìm hắn tụ họp.”

 

Vị dân cảnh trẻ tuổi lấy điện thoại di động ra: “Có thể chụp cùng tôi một tấm không?”

 

Lão dân cảnh nguýt hắn một cái: “Tiểu Triệu! Cậu làm cái gì vậy!”

 

Vị dân cảnh lùi lại cầu việc khác: “Vậy có thể kí cho tôi được không? Bạn gái của tôi là fan của cậu, cậu kí cho cô ấy một cái đi!”

 

Vị dân cảnh trẻ tuổi ở trên người tìm tòi nửa ngày, tựa hồ muốn tìm mảnh giấy cho Thiệu Thịnh Dương kí tên, xong mang về làm cho bạn gái vui. Thiệu Thịnh Dương đã sớm chuẩn bị với mấy việc này. Hắn từ trong túi móc ra bóp tiền, bên trong kẹp một tấm hình của hắn. Vị dân cảnh trẻ tuổi liền cảm khái một trận: “Oa! Không hổ là đại minh tinh! Làm việc thật chuyên nghiệp! Chuẩn bị đầy đủ! Cho cậu thêm điểm cộng!”

 

Thiệu Thịnh Dương hướng vị dân cảnh trẻ tuổi muốn bút, ở sau bức ảnh rồng bay phượng múa ký tên. Vị dân cảnh trẻ tuổi cầm lấy tay hắn cảm ơn nửa ngày, Thiệu Thịnh Dương cười híp mắt: “Không cảm ơn với không cảm ơn, là chuyện dân tình cá nước mà (chuyện đương nhiên), phải phải.”