Lạc Phách Kim Chủ Nan Thụ Ký

Lạc Phách Kim Chủ Nan Thụ Ký

Chương 1

Hạ Bân kết thúc công việc, sau khi chào giám đốc liền đi tới phòng thay đồ thay quần áo.

Phòng thay đồ nam nữ tuy rằng tách riêng, nhưng hiệu quả cách âm không được tốt cho lắm, lúc Hạ Bân đang thay quần áo, nghe thấy sát vách truyền đến tiếng phụ nữ vừa thay y phục vừa hi hi ha ha trò chuyện. Hắn không có ý nghe lén, thay quần áo xong, đương lúc chuẩn bị đi lại ngoài ý muốn nghe được tên của mình.

“… Ôi chao, Hạ Bân thật đẹp trai quá mà! So ra không hề kém đại minh tinh! Không biết hắn đã có bạn gái chưa. Cô nói liệu tôi có thể có cơ hội không?”

“Tiểu Đồng cô mới tới, còn chưa biết đi! Nghe đâu Hạ Bân trước kia cũng là một phú nhị đại, kết quả trong nhà phá sản, liền trở thành nhân viên làm công.”

*phú nhị đại: nhà giàu đời thứ 2

“Có phải không vậy? Thật nhìn không ra. Tôi đây cứ nghĩ phú nhị đại tính khí đều rất xấu, nhưng hắn làm người rất tốt mà. Lần trước bạn trai cũ của Hoan Hoan chạy tới gây sự, hắn và giám đốc trực tiếp đem tra nam đuổi ra ngoài, thời điểm Hoan Hoan dọn nhà hắn cũng đi hỗ trợ. Tôi thấy hắn rất trượng nghĩa.”

*tra nam: đàn ông đểu =)))

“Tôi khuyên cô cũng đừng lại gần Hạ Bân quá! Cha hắn trước kia là tổng tài, kết quả bởi vì hối lộ lãnh đạo tỉnh bị bắt, giờ đang ngồi đếm lịch trong tù a. Sau đó công ty nhà bọn họ sụp đổ, bị đối thủ cạnh tranh thu mua. Tin tức này đợt đó phải nói là ngập tràn, cô vào internet tìm một chút là thấy.”

“Còn có, tôi nghe nói em trai hắn nghiện đánh bạc, đem tài sản trong nhà đều thua hết, em gái hắn lại mắc bệnh ung thư. Ngược lại bây giờ đang thiếu nợ một khoản lớn, mỗi ngày đều phải bớt ăn bớt mặc làm công trả nợ.”

“Oa, không nghĩ tới hắn lại thảm như thế.”

“Cô đồng tình thì đồng tình, cũng đừng đem hắn làm đối tượng kẻo bị liên lụy đến chết…”

Mấy người phụ nữ líu ra líu ríu bàn tán vài chuyện bát quái lên quan tới Hạ Bân, lại lập tức chuyển tới trên bộ phim truyền hình đang gây sốt. Hạ Bân cười khổ, hiện tại công nghệ thông tin phát triển, tin tức gì đều có thể tìm, hắn thật sự là muốn giấu cũng không giấu nổi.

Hạ Bân ngày trước quả thật là phú nhị đại, tính cách càng mười phần công tử bột, mười hai tuổi kéo bè kéo lũ đánh nhau, mười bốn tuổi học đua xe, mười sáu tuổi chơi gái, mười bảy tuổi chơi nam nhân, mười tám tuổi bị cha đá vào học đại học bên Mỹ, sau khi tốt nghiệp về nước lại bị nhét vào làm tổng giám đốc công ty giải trí mới thành lập. Hạ Bân dựa vào tài năng và sở học đem công ty kinh doanh đến phát đạt, nhưng vẫn không mảy may thay đổi cái tính lêu lổng của mình, biệt thự rồi xe hàng hiệu, tuấn nam mỹ nữ, giống nhau không đổi, bao dưỡng hết đại minh tinh đến diễn viên nhỏ, kéo một tấm bảng Excel đều đếm không hết, sinh hoạt có thể nói là vô cùng xa xỉ phô trương.

Ba năm trước, Hạ Bân trong một đêm từ trên mây ngã xuống đất. Bay càng cao, rơi càng thảm. Hạ Bân từng bay so với ai đều cao hơn, kết quả rơi lại càng thảm hơn bất kì ai.

Cha Hạ Bân bị cho là nhiều lần đút lót lãnh đạo tỉnh để hưởng ánh sáng, giành lợi ích không chính đáng, bị phạt tù bảy năm. Sau đó, cổ phiếu tập đoàn Hạ thị sụt giá, Hạ Bân tiếp nhận tất cả, nỗ lực ngăn cơn sóng dữ, lại gặp phải việc đứt dây tài chính. Hạ Bân vốn định dựa vào việc thế chấp vay ngân hàng vượt qua đợt này, nhưng bởi vụ bê bối của cha, những người Hạ Bân tới nhờ giúp đỡ, không một ai chịu cho hắn vay tiền, cũng không người nào dám hỗ trợ thế chấp, kỳ hạn những khoản vay trước đây đều không thể dàn xếp. Hạ Bân không thể cứu vãn, chỉ có thể trơ mắt nhìn công ty bị đối thủ cạnh tranh thu mua.

Bết bát hơn còn ở phía sau. Mẹ Hạ Bân vì chịu đả kích tinh thần, bị tâm thần phân liệt, chỉ có thể yên ổn một chỗ trong bệnh viện. Em trai em gái của Hạ Bân —— Hạ Minh cùng Hạ Ngọc du học bên nước ngoài xong, em trai Hạ Minh không biết cùng cái gì hồ bằng cẩu hữu (bạn bè không ra gì) kết giao lêu lổng, lại nhiễm phải tật nghiện đánh bạc, ghi nợ một khoản tiền lớn. Hạ Bân mặc dù giận dữ nhưng không hiểu sao, làm thế nào cũng không nỡ tàn nhẫn cùng em trai đoạn tuyệt quan hệ, không thể làm gì khác là lấy số bất động sản của mình để thế vào trả nợ cho em trai.

Không lâu sau đó, em gái Hạ Ngọc của hắn kiểm tra ra mắc bệnh ung thư. Hạ Bân lại bán tất cả bất động sản cùng cổ phần còn lại trên tay lấy tiền chữa bệnh cho em gái. Cũng may chữa bệnh bằng hóa chất có hiệu quả, bệnh tình của Hạ Ngọc tạm thời ổn định, để có tiền chưa bệnh cho lần sau cùng phí hộ lý như cái động không đáy, thu nhập của Hạ Bân không đủ, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu hướng bạn bè trước kia vay mượn. Có thể trước đây hắn kết giao toàn bạn bè chó má, công tử bột giống như hắn, bây giờ đối với hắn e sợ tránh còn không kịp. Có mấy người còn coi hắn như ăn mày, ném cho một chút tiền, nhiều người thì lại không chịu gặp hắn, trực tiếp cho thư ký chặn đuổi về. Hạ Bân lúc này mới cảm nhận được cái gì gọi là “Giao hữu không cẩn thận”, cái gì gọi là “Lòng người dễ thay đổi”.

Trước không đề cập tới em gái bên kia, Hạ Bân bây giờ chính kế sinh nhai của mình cũng trở thành vấn đề. Hắn cơ hồ trong một đêm thay đổi, bỏ xuống ý niệm đầu tiên phải sống sót, đi tìm việc làm.

Vụ việc gây lớn như vậy, ai lại nguyện ý cùng Hạ gia dính líu quan hệ? Hơn nữa chủ nợ thỉnh thoảng quấy rầy, Hạ Bân chỉ có thể đi xa tha hương, đến Hi Hoành thị dốc sức làm việc.

Tổng giám đốc Hạ từng ngông cuồng tự đại một thời, bây giờ lại lâm vào cảnh người làm công đi sớm về khuya, chen chúc trên tàu điện ngầm, ăn mì gói, một phân tiền cũng hận không thể chia thành hai nửa mà tiêu, tình trạng phải gọi là vô cùng thê thảm.

Hạ Bân mới vừa về đến nhà, điện thoại di động liền vang lên. Màn hình hiển thị một dãy số xa lạ, quá nửa là điện thoại lừa đảo hoặc chào hàng. Hạ Bân để treo máy, chưa được bao lâu chuông báo lại vang lên, hắn không thể làm gì khác hơn là nhận điện thoại.

Đầu dây bên kia truyền tới một thanh âm quen thuộc: “Xin hỏi đây có phải là Hạ tổng không? Là tôi, Tiểu Chu đây.”

Hạ Bân mất vài giây mới nhớ được Tiểu Chu là ai. Tiểu Chu là Chu Triết, thư ký trước kia của hắn, từ ba năm trước từ biệt, hắn chưa từng gặp lại Chu Triết. Sau đi đến Hi Hoành thị, hắn liền đổi số điện thoại di động, số mới chỉ nói cho Hạ Ngọc, Chu Triết làm thế nào lại biết được?

Chu Triết nghe hắn không nói lời nào, cho là hắn không nghe rõ, hỏi lại: “Là Hạ tổng sao? Tôi là Tiểu Chu —— Chu Triết.”

Chu Triết quen gọi Hạ Bân là “Hạ tổng”, bây giờ Hạ Bân từ lâu không phải tổng tài, hắn lại nhất thời không đổi được cách xưng hô.

Hạ Bân bất đắc dĩ nói: “Là ta. Đừng gọi tôi là ‘Hạ tổng’, đã sớm không phải là tổng tài cái gì, anh muốn chế giễu tôi sao?”

Chu Triết sợ đến nửa ngày không dám nói lời nào.

Ba năm không gặp, Chu Triết làm sao đột nhiên tới tìm hắn? Chẳng lẽ là giúp chủ nợ tới đòi nợ?

Hạ Bân lười cùng hắn khách sáo, trực tiếp hỏi ý đồ của hắn. Chu Triết ấp úng mà thẳng thắn: “Cái kia, Hạ… Hạ tiên sinh, kỳ thực tôi có cùng Tiểu Ngọc liên lạc, từ chỗ đó biết được số của anh. Tôi biết anh bây giờ cần dùng tiền gấp, tôi biết một người bạn, anh cũng biết hắn, hắn nói rất đồng tình với cảnh ngộ của anh, hắn hiện đang có một việc, muốn hợp tác với anh, có thể ứng trước một khoản…”

“Bạn? Ai vậy?”

“Cái kia… Hắn bảo tôi trước tiên đừng nói cho anh, chờ anh nhìn thấy hắn sẽ biết. Tôi tôi tôi đảm bảo hắn tuyệt đối có tiền, anh có thể yên tâm!”

Trực giác Hạ Bân thấy chuyện này có chút không đúng. Chu Triết quỷ quỷ quái quái, không giống như là giới thiệu công tác, lại giống ma cô ( kẻ dắt gái bán dâm ) hơn.

“Chu Triết, anh nói thật đi, là có người nhờ anh tìm tôi đòi nợ đúng không?”

“Không phải không phải! Thật sự không phải đâu Hạ tổng! Tôi nào dám! Thật sự là một người bạn muốn gặp anh mà!”

Chu Triết ở đầu bên kia điện thoại giơ tay phát thệ mình tuyệt đối sẽ không hại Hạ Bân. Hạ Bân cũng biết Chu Triết nhát gan, sẽ không làm chuyện có lỗi với hắn. Nói đến lúc trước, Hạ Bân vì gom tiền chữa bệnh cho em gái, tìm rất nhiều bạn bè người quen trước kia, lần nào cũng bị đóng sầm cửa trước mặt. Chu Triết khi đó đã không còn là cấp dưới của hắn, lại lặng lẽ kín đáo đưa cho hắn năm ngàn đồng, nói “Cầm giúp Tiểu Ngọc chữa bệnh, không cần trả lại” xong liền chạy.

Tiền mặc dù không nhiều, đối với bệnh của Tiểu Ngọc chỉ như muối bỏ biển, mà quý ở tâm ý. Có câu nói rất hay, thêm gấm thêm hoa dễ dàng, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi khó, trượng nghĩa mỗi nhiều làm thịt chó bối, phụ lòng tất cả đều là người đọc sách. Phần ân tình này của Chu Triết, Hạ Bân vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Bây giờ Chu Triết làm người trung gian giới thiệu công việc cho Hạ Bân, Hạ Bân nói sao cũng phải cho hắn chút thể diện.

“Vậy được, anh cứ sắp xếp địa điểm cùng thời gian gặp mặt đi.”

Chu Triết vừa nghe Hạ Bân đáp ứng, vui mừng khôn xiết. Thời gian là vào chín giờ tối, tại nhà hàng Thiên Cảnh, Chu Triết lái xe tới đón Hạ Bân.

Hạ Bân để điện thoại di động xuống, liền gõ cửa kêu bạn cùng phòng mở cửa.

“Lão Kiều, mở cửa mở cửa!”

Bạn cùng phòng của Hạ Bân tên là Kiều Minh Dịch, làm nhân viên lập trình tại một nhà công ty game. Hai người cùng thuê một gian nhà trọ. Nhà trọ là nhà cũ từ niên đại 80, chỉ có một phòng ngủ cùng một phòng khách, Kiều Minh Dịch bỏ ra nhiều tiền, cho nên phòng ngủ thuộc về hắn, Hạ Bân thì ở trong phòng khách, thả tạm cái giường mành mà ngủ.

Kiều Minh Dịch là một tên tử trạch nam, chìm đắm không có cách nào tự kiềm chế, đối với mọi sự xung quanh quanh thờ ơ, tuy rằng cũng đã từng nghe lời đồn về tập đoàn Hạ thị, nhưng không để trong lòng, coi như xem qua chứng minh thư của Hạ Bân, mỗi ngày nhìn mặt cũng không đem hắn cùng người trong tin tức xã hội kia liên hệ với nhau. Ở trong mắt Kiều Minh Dịch, bất quá Hạ Bân chỉ là một tên hết phổ thông thì chạy đi làm công mà thôi.

Kiều Minh Dịch đối xử với Hạ Bân hoàn toàn không mang thành kiến, điều này làm cho Hạ Bân thở phào nhẹ nhõm. Kiều Minh Dịch cũng bởi vậy trở thành người bạn đầu tiên của Hạ Bân sau khi sa cơ.

“Chờ chút! Tôi đang bận!” Trong phòng ngủ truyền đến tiếng la vội vàng của Kiều Minh Dịch.

“Có chuyện thì tìm ngươi giúp! Cậu làm gì vậy! Xóc lọ à!”

“Mới không có! Hai tay đang mở cửa của tôi rất thuần khiết!”

Cửa mở. Kiều Minh Dịch thở hồng hộc đỡ khuông cửa, kính mắt trượt tới sống mũi. Hắn dùng ngón tay giữa đem kính mắt đẩy lên, trừng Hạ Bân “Chuyện gì?”

Hạ Bân lướt qua vai Kiều Minh Dịch, liếc mắt nhìn vào trong phòng, chỉ thấy bàn ghế đều bị hắn dời đi, để trống một vùng. Đương nhiên, Hạ Bân biết Kiều Minh Dịch lại tập yoga không được, chỉ tư thế đơn giản nhất cũng có thể làm cho hắn đau đến kêu cha gọi mẹ.

Điện thoại di động của Kiều Minh Dịch đặt ở trên thảm, trên màn hình là một mỹ thiếu nữ tóc hồng nhạt kêu lêb, khuyến khích Kiều Minh Dịch châm dầu: “Châm dầu ~ làm lại một lần nữa là có thể châm đến người ta ~chu? Lại tới một lần nữa ~chu? ~ ừ, chủ nhân hôm nay thật mạnh nha ~ lượng vận động của chủ nhân hôm nay đã vượt qua 80%, thỉnh không ngừng cố gắng! Yêu chủ nhân nhất!”

Một giọt mồ hôi lạnh lướt qua trán Hạ Bân. Phương thức vận động của trạch nam thật khác với tất cả mọi người…

“Híc, lão Kiều, thương lượng với cậu một chuyện, cậu không phải có một kiện âu phục sao? Có thể hay không cho tôi mượn mặc một chút?”

“Làm gì? Cậu muốn đi xem mắt?”

“Xem mắt cái quỷ a! Bạn của tôi giới thiệu công việc, tôi suy nghĩ đi phỏng vấn cũng không thể ăn mặc quá keo kiệt…”

Hạ Bân đã không phải là tổng giám đốc Hạ hào quang vô lượng trước kia, nhưng từ trong xương tủy vẫn có chút sĩ diện, huống chi lần này là đi gặp “Bằng hữu” trước kia. Tuy rằng hắn biết mình đã không có gì tôn nghiêm để nói, nhưng vẫn sợ bị người quen cũ xem thường.

Kiều Minh Dịch vừa nghe Hạ Bân muốn tìm việc làm, lập tức sảng khoái đáp ứng, từ trong tủ quần áo lấy ra bộ âu phục tốt nhất của hắn đưa cho Hạ Bân. Mặc dù chỉ là bộ đồ mấy trăm đồng nhưng Kiều Minh Dịch lại quý trọng cực kì, cơ hồ không mặc qua mấy lần, chỉ trong những dịp quan trọng mới lấy ra. Lần trước Hạ Bân nhìn thấy Kiều Minh Dịch mặc bộ quần áo này, là khi Kiều đại trạch nam đi dự tiệc đầy tháng của con trai bạn đồng sinh cộng tử.

Trước kia, quần áo của Hạ Bân, coi như một cái quần lót đều là hàng hiệu đẳng cấp thế giới, loại hàng âu phục mấy trăm đồng này, hắn liếc nhìn thôi cũng thấy đau mắt. Giờ lại là bộ quần áo tốt nhất mà hắn có thể tìm được.

Hạ Bân vô cùng cảm kích, Kiều Minh Dịch hào phóng vỗ vỗ hắn bả vai hắn: “Không cần không cần, đừng làm bẩn là được. Cậu có muốn nhìn giấy tờ, hồ sơ phỏng vấn gì đó một chút hay không? Tôi cho cậu mượn máy tính.”

Hạ Bân vung vung tay, thuận miệng nói dối không cần, nói HR là bạn học cũ trước kia của hắn, lần này chỉ là gặp qua.

Kiều Minh Dịch nghe cảm khái nói: “Trước đây đều cùng học trong một lớp, sau khi ra trường lại khác nhau một trời một vực. Chà chà, tạo hóa trêu người a…”

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s