Lạc Phách Kim Chủ Nan Thụ Ký

Lạc Phách Kim Chủ Nan Thụ Ký

Chương 4

Thiệu Thịnh Dương nắm lấy cổ tay Hạ Bân, đem hắn xách lên trên giường. Hạ Bân trong lòng thất kinh, khí lực của Thiệu Thịnh Dương từ khi nào lại trở nên lớn như vậy? Trước kia nhìn hắn yếu đuối mong manh, là kiểu mỹ nam thon thon gầy gầy rất được các thiếu nữ yêu thích, hiện tại hắn đè lên Hạ Bân từ phía sau lưng, Hạ Bân thậm chí ngay cả lực phản kháng cũng không có.

 

Hắn mơ hồ nhớ tới quãng thời gian trước, Thiệu Thịnh Dương có diễn một vai trong phim điện ảnh liên quan đến bộ đội đặc chủng, cố ý rèn luyện một thân cơ thể rắn chắc, khiến người ta nhìn liền chảy nước miếng. Mà Hạ Bân cả ngày ăn mì, sức khỏe tự nhiên ngày càng sa sút, không đói bụng đến xanh xao vàng vọt là tốt lắm rồi.

 

Thiệu Thịnh Dương xé quần áo Hạ Bân ra. Hạ Bân vội hô: “Tôi tự mình cởi!” Quần áo là hắn mượn của Kiều Minh Dịch, làm hư rồi sao trả cho người ta?

 

Có lẽ Thiệu Thịnh Dương cũng không có ý định cùng hắn chơi trò dục cự hoàn nghênh*, khởi động một vòng kiều diễm, trực tiếp kéo quần hắn xuống, xoa xoa vùng quanh hậu huyệt của hắn.

 

(*) cái này chắc các bạn biết rồi. Chính là kiểu dục vọng đến còn cự nự ấy :3

 

Tiếng cười trầm thấp từ sau lưng truyền đến. Hạ Bân chưa bao giờ biết Thiệu Thịnh Dương cười rộ lên lại khủng bố như vậy. Hắn hít vào một ngụm khí lạnh, ngón tay Thiệu Thịnh Dương không hề báo trước, cắm vào trong hậu huyệt của Hạ Bân, làm hắn đau đến mặt trắng bệch.

 

Hạ Bân trước đây thường cưỡng bức Thiệu Thịnh Dương, không làm trò khởi động cùng bôi trơn, đã trực tiếp cắm vào, làm Thiệu Thịnh Dương đến nỗi khiến hắn kêu khóc liên tục. Bây giờ nghiệt lực tặng lại, Thiệu Thịnh Dương đem cái trò này của hắn học xong, toàn bộ trả lại hắn. Hạ Bân càng nghĩ càng cảm thấy hối hận, trước kia tại sao lại không đối tốt với Thiệu Thịnh Dương một chút? Như vậy ít nhất ở trên giường cũng không phải nhận dày vò.

 

“Cậu thượng qua nhiều người như vậy, nhưng vẫn là lần đầu bị thượng đi? Hôm nay tôi đến khai bao giúp cậu, cậu nói có tốt không?”

 

Hạ Bân nghiến răng nghiến lợi: “Tốt…”

 

Hắn rên lên một tiếng vì đau, cũng không nguyện kêu lên. Thiệu Thịnh Dương nhìn ra hắn gắng nhịn, lại cố tình muốn đánh nát điểm tự trọng sau cùng của hắn, rút tay ra, không có nửa điểm thương hương tiếc ngọc mà lấy ra đồ vật của bản thân, xuyên vào hậu huyệt của hắn. Hạ Bân trước kia chơi đùa không ít nam nhân, mà từ trước tới giờ đều là ở phía trên, hậu huyệt chính xác là đóa cúc non một trăm phần trăm.

 

Hậu huyệt chưa qua nhân sự* chặt đến mức lợi hại, khiến Thiệu Thịnh Dương không thể tiến quân thần tốc. Thiệu Thịnh Dương chỉ tiến nhập sâu vào một chút liền không động đậy được nữa, chính mình cũng bị kẹp đến khó chịu. Hắn lui ra ngoài, ánh mắt rơi trên cây bút mà Hạ Bân vừa cầm viết. Hắn nhặt bút máy lên, không nói gì liền cắm vào bên trong hậu huyệt của Hạ Bân. Hạ Bân kêu thảm một tiếng, cắn môi, đau đến chảy nước mắt, nhưng vẫn không chịu lên tiếng.

 

(*) Chưa trải qua việc XXOO

 

Bút máy ở trong huyệt thịt đâm đến chọc đi, đảo khuếch đại vách tường. Thiệu Thịnh Dương một mặt nắm bút máy chà đạp hậu huyệt Hạ Bân, một mặt đánh cánh hoa trên mông hắn, trên da thịt trắng nõn lưu lại một dấu tay màu hồng.

 

“Phía dưới cậu quá chặt, tôi giúp cậu mở rộng một chút, nếu không sẽ không đi vào được.” Thiệu Thịnh Dương giọng càng nhẹ nhàng, ra tay lại càng nặng. Hạ Bân lớn như vậy, lần đầu gặp phải loại ngược đãi này.

 

“Bút máy thế nào? Có phải là muốn ngừng mà không được? Trước kia cậu cầm nhiều đồ vật xuyên vào tôi, mỗi một dạng tôi đều nhớ rõ ràng, chờ tương lai trả lại cho cậu. Ân, cái cúp kia tôi còn giữ. Nếu phải là Hạ tổng dẫn dắt, tôi còn không mơ tưởng lấy được cái giải thưởng kia đây. Chờ rảnh rỗi sẽ cho cậu nếm thử tư vị dùng cúp, bảo đảm khiến cậu trọn đời không quên.”

 

“Cậu… Cậu không sợ… Ân… Tôi lỏng ra… Thời điểm đó người khó chịu là… Là cậu…” Hạ Bân đứt quãng nói.

 

“Vậy tôi liền lại tìm người khác đến, cùng với cậu chơi trò song long nhập động, cho cậu một lần ăn hai cái, sẽ không chê cậu lỏng ra.”

 

Thiệu Thịnh Dương rút ra bút máy, đẩy tiểu huyệt của Hạ Bân, xem xét hồi lâu, hướng miệng huyệt phun một bãi nước miếng làm bôi trơn, tùy tiện ma sát hai lần liền rút thương ra trận. Khí cụ (JJ) thô to hơn không biết bao nhiêu lần bút máy, đâm vào bên trong tiểu huyệt, miệng huyệt nhăn nhúm đều bị kéo căng ra. Thiệu Thịnh Dương kéo thẳng nửa người trên của Hạ Bân, cầm lấy vai hắn, như cưỡi một con ngựa khoẻ, chuyển động phần eo ngày càng nhanh, tính khí ở trong huyệt ra ra vào vào, như muốn đem tiểu huyệt đâm hỏng.

 

Thiệu Thịnh Dương một bên làm một bên cười: “Cậu không biết tôi đã đợi ngày hôm nay bao lâu.”

 

Hạ Bân bị hắn làm đến nói không ra hơi, chỉ có thể đứt quãng nói: “Hiện tại tôi… Đã đủ thảm… Anh… Đã là ảnh đế… Còn… Còn cả ngày nghĩ cách trả thù tôi… Bụng dạ hẹp hòi…”

 

Thiệu Thịnh Dương ưỡn thân một cái, cả cây cắm vào trong thân thể Hạ Bân.”Không phải đều là học từ cậu sao? Cậu nói ai bụng dạ hẹp hòi?”

 

Hạ Bân nghiến răng nghiến lợi: “Tôi…”

 

Thiệu Thịnh Dương hài lòng vỗ vỗ cái mông của hắn.

 

Hạ Bân không nhịn được nữa, Thiệu Thịnh Dương mỗi lần đánh lại đâm một lần, hắn rên lên một tiếng đau đớn. Nghe hắn lên tiếng, Thiệu Thịnh Dương đắc ý vô cùng, tốc độ đong đưa càng lúc càng nhanh. Hạ Bân lần đầu trải qua việc này, làm sao chịu được, bị hắn cắm mấy trăm nhát, rốt cục cúi đầu khẩn cầu: “Tha cho tôi đi… Đừng… Đừng cắm…Đâm muốn hỏng rồi…”

 

Thiệu Thịnh Dương từ phía sau bóp lấy cổ hắn, tiến đến bên tai thổi một hơi.”Cậu trước kia không phải cũng là như vậy sao.”

 

Trước kia Hạ Bân đùa bỡn Thiệu Thịnh Dương, đều là đem hắn làm đến bất tỉnh nhân sự mới thôi. Hắn ở trên giường cương mãnh kéo dài, nếu không tận hứng, kiên quyết không buông tha Thiệu Thịnh Dương.

 

Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, bây giờ đến phiên Thiệu Thịnh Dương đem hắn làm đến kêu trời trách đất. Sớm biết như vậy, lúc trước đã đối xử với Thiệu Thịnh Dương ôn nhu một chút. Hiện giờ nói cái gì cũng đã muộn.

 

Thiệu Thịnh Dương từ phía sau rút ra cắm vào khoảng hơn trăm nhát, kêu Hạ Bân đổi tư thế tiếp tục làm. Hạ Bân nằm chếch ở trên giường, nhấc lên một chân, Thiệu Thịnh Dương từ mặt bên tiến vào. Hạ Bân trước kia ở trên giường bày nhiều trò, mỗi lần mây mưa thường phải thay đổi vài tư thế, có lúc thậm chí từ gian phòng con này làm đến đầu kia, ra cửa lại đi trong vườn hoa dã chiến. Đại khái là danh sư xuất cao đồ, Thiệu Thịnh Dương đem bản lãnh của hắn học đến bảy tám phần, hiện tại toàn bộ trả lại cho sư phụ.

 

Hạ Bân bị làm đến thần trí mơ hồ, miệng kêu gào xin tha, Thiệu Thịnh Dương nghe phiền, liền kéo xuống ca-ra-vat, nhét vào trong miệng hắn, làm cho hắn chỉ có thể rên rỉ, mà không nói được.

 

Cuối cùng Hạ Bân bị làm tới ngất đi, lúc này Thiệu Thịnh Dương mới chịu dừng tay, đỉnh thêm mấy lần, bắn vào chỗ sâu nhất trong hậu huyệt của hắn. Bắn xong, hắn nhắm mắt lại hưởng thụ cảm giác thắng lợi vui sướng, sau đó bỏ lại Hạ Bân, đi vào phòng tắm.

 

Hạ Bân mơ mơ hồ hồ ngủ, hoảng hốt nghe thấy tiếng nước. Thiệu Thịnh Dương tắm xong đi ra, thấy bộ dáng nửa sống nửa chết của Hạ Bân, đi lên bạt cho hắn hai bạt tai, trực tiếp đem Hạ Bân đánh tỉnh.

 

“Lăn xuống, tôi muốn đi ngủ.”

 

Hắn một cước đem Hạ Bân đá xuống giường, chui vào trong chăn. Hạ Bân trên người vô cùng đau đớn, không chỉ không đi đường được, hai chân khép lại cũng khó khăn, chỉ có thể ở trên thảm trải sàn chậm rãi bò sát. Thiệu Thịnh Dương ở là phòng tổng thống đỉnh cấp, không gian rộng rãi, có xếp một bộ ghế sô pha bàn trà. Hạ Bân bò đến trên ghế salông, ôm quần áo mà nằm, mệt đến nhất thời hôn mê ngủ thiếp đi.

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s